Về quê họp lớp, sau khi đi vệ sinh quay lại không thấy ai, chỉ còn tờ hóa đơn 35 triệu đồng: Tôi rút điện thoại nghe đầu dây bên kia rồi bật khóc!

 Sau nhiều năm ra trường, anh Vũ muốn tụ họp bạn bè để ôn lại kỷ niệm cũ. Nhưng anh chẳng thể ngờ rằng, khi bữa tiệc đang diễn ra vui vẻ thì bất ngờ có biến cố ập đến khiến anh vô cùng tức giận, bật khóc hối hận.


Bài tâm sự của anh Lâm Vũ được đăng tải trên Toutiao (MXH Trung Quốc) đã thu hút nhiều sự chú ý của cộng đồng mạng.

Năm nay, lớp tôi tổ chức kỷ niệm 20 năm tốt nghiệp lớp cấp 3. Lúc đầu, tôi cũng có chút nghi ngờ, rốt cuộc sau ngần ấy năm, mỗi người một lối sống, làm sao có ai trong chúng tôi còn giữ được sự thân thiết như thuở ấy và chắc gì đi họp lớp đã thực sự vui vẻ.

Nghĩ vậy nhưng tôi vẫn đăng ký tham gia đầy đủ. Hôm ấy tôi mặc một bộ đồ tươm tất rồi bắt xe về quê. Tôi đã sẵn sàng trò chuyện với những người bạn học cũ để cùng nhau hồi tưởng về quá khứ, khi chúng tôi cùng nhau ngồi trên ghế nhà trường.

Đến địa điểm hẹn, tôi lên thẳng phòng ăn đã đặt sẵn từ trước. Vừa bước vào, nhìn thấy những gương mặt quen thuộc giờ đây đã già nua hơn trước, cảm xúc của tôi lập tức dâng trào lên vô cùng xúc động.


Về quê họp lớp, tôi uống hơi quá chén nên đi vệ sinh, đến lúc quay lại không thấy một ai, chỉ còn tờ giấy hóa đơn 35 triệu đồng: Tôi rút điện thoại nghe đầu dây bên kia rồi bật khóc - Ảnh 1.

Những người bạn học cấp 3 ăn uống vui vẻ

Mọi người đang nói chuyện và cười đùa khi gặp nhau, bầu không khí khá hài hòa. Thấy tôi, mọi người liền niềm nở đón chào, nhanh chóng xếp chỗ để tôi chung vui.

Lúc này khoảng 3h chiều, chúng tôi bắt đầu uống rượu và trò chuyện hào hứng, nhớ lại những giai thoại thời trẻ. Thời gian lúc này dường như đã quay ngược lại 20 năm.

Ai cũng nhắc về thời thanh xuân ấy, những ly rượu vô tình được chuyền đi chuyền lại, rót đi rót lại. Cứ như vậy, chúng tôi uống đến khoảng 9 giờ tối.

Lúc này mọi người đều có chút say, mặt đỏ bừng. Tôi cũng thấy cơ thể không còn tỉnh táo nên lấy cớ ra ngoài hóng gió rồi vào nhà vệ sinh để rửa mặt. 10 phút sau tôi quay trở lại thì hoảng hốt khi thấy phòng ăn đã trống rỗng không một bóng người. Đoán xem tôi đã tức giận đến mức nào!

Tôi lấy điện thoại ra định liên lạc với họ nhưng lại phát hiện mình không lưu số của mọi người, chỉ duy nhất có số của lớp trưởng thì đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng “thuê bao quý khách đang gọi hiện không liên lạc được…”. Than ôi, chẳng trách chúng ta đã nhiều năm không liên lạc với nhau. Tôi cá là lũ bạn “tốt” của tôi đã dàn xếp tất cả nhằm lừa tôi vào tròng.

Tôi càng tức giận hơn khi tâm trí tôi cứ hiện lên những nụ cười gớm ghiếc và những lời chế nhạo của họ đối với tôi khi xưa. Đúng, tôi từng là một cậu bé nghèo, thường xuyên bị bọn chúng bắt nạt, chế giễu.

Bây giờ xem ra tuy rằng tôi sống rất tốt, nhưng đối với đám giàu có cặn bã này, thân phận và địa vị của tôi cũng không đủ khiến họ tôn trọng.

Càng nghĩ tôi càng tức giận, cuối cùng tôi uống hết chai rượu còn lại trên bàn, nhưng càng uống lại càng thấy tỉnh táo để buồn cho chính mình. Sau đó tôi vịn vào bàn đứng dậy, gọi người phục vụ đến để hỏi về chi phí thì biết thêm được một tin sét đánh. Hoá ra, bọn chúng đều ra về mà chưa hề thanh toán một đồng nào.

Về quê họp lớp, tôi uống hơi quá chén nên đi vệ sinh, đến lúc quay lại không thấy một ai, chỉ còn tờ giấy hóa đơn 35 triệu đồng: Tôi rút điện thoại nghe đầu dây bên kia rồi bật khóc - Ảnh 2.

Anh Vũ choáng váng vì bữa tiệc bất ngờ vắng lặng không còn một bóng người

Cô gái bồi bàn đưa cho tôi tờ hoá đơn ghi tổng số tiền cho đồ uống và bữa ăn hôm nay lên tới hơn 10.000 nhân dân tệ (hơn 35 triệu đồng), tôi choáng váng như bị một cây gậy đánh vào đầu.

Tôi liền bảo nữ nhân viên tạm thời đi ra ngoài, một lát sau sẽ tự xuống quầy trả tiền. Tôi ngồi như người mất hồn trên ghế, nhìn chằm chằm vào tờ hoá đơn rồi nước mắt cứ vậy mà chảy dài. Tôi có đủ tiền trong tài khoản để có thể trả được số tiền này, nhưng không thể không nói rằng nó quá lớn. Nhưng điều khiến tôi ấm ức nhất đó chính là những người mang danh là “bạn bè”, họ thật vô tình và độc ác, họ đã cố tình khiến tôi say rượu để lừa gạt tôi.

Họ nghĩ rằng tôi vẫn nghèo hèn như xưa, họ mong rằng nhìn thấy cảnh tôi không thể trả tiền để tôi thêm nhục nhã. Chết tiệt, tôi thực sự đã đánh giá thấp những người bạn “tốt” này!

Cuối cùng, tôi đã rút thẻ ra trả hết số tiền rồi bắt taxi trở lại thành phố ngay trong đêm. Đây sẽ là bài học đối với tôi, từ giờ tôi sẽ không còn bạn nữa. Tôi sẽ chẳng thể tin tưởng ai ngoài chính mình!


Bài đăng phổ biến từ blog này

Vợ chồng sống hai nơi, đàn bà sẽ giải quyết ''nh-u cầ-u'' của mình như nào? 3 người phụ nữ tâm sự

4 kiểu phụ nữ dễ dãi trong chuyện "qu.a.n h.ệ" với người khác giới, đặc biệt là kiểu đầu tiên

Lương hưu 13 triệu tôi vẫn lên phố trông cháu, nhìn con dâu lưu tên mẹ chồng 4 chữ trong điện thoại, tôi bỏ ngay về quê

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật пàყ cho con cháu

Mẹ vợ gửi lên gửi lên cho túi rau củ nhà trồng, tôi n:gại b:ẩn đem cho bạn rồi bẽ bàng khi họ trả lại còn nói 1 câu khiến tôi xấu hổ

Người xưa nói chẳng sai: "Xây nhà có 2 cửa, cả của và người đều lao đao", xây nhà 2 cửa thì sao?

Mỗi lần chị hàng xóm nháy mắt là tôi phải qua phục vụ ông chồng bại liệt của chị ta cho đến một ngày chuyện khủng khiếp đó xảy ra

4 kiểu vợ chồng ”không có duyên đi lâu dài”, tốt nhất nên rời đi càng sớm càng tốt

Đàn bà có 4 thứ càng nhỏ thì đàn ông càng nghiện

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vợ chồng sống hai nơi, đàn bà sẽ giải quyết ''nh-u cầ-u'' của mình như nào? 3 người phụ nữ tâm sự

4 kiểu phụ nữ dễ dãi trong chuyện "qu.a.n h.ệ" với người khác giới, đặc biệt là kiểu đầu tiên

Lương hưu 13 triệu tôi vẫn lên phố trông cháu, nhìn con dâu lưu tên mẹ chồng 4 chữ trong điện thoại, tôi bỏ ngay về quê