Ngày ký đơn ly hôn, chồng tôi cười đắc ý vì giành được 2/3 tài sản. Tôi không lấy được nhà, không lấy được xe, con cũng không có quyền nuôi

Hình ảnh
Hôm ký đơn ly hôn, trời Hà Nội mưa tầm tã. Tôi —  Linh , 33 tuổi, ngồi đối diện  Hùng , chồng cũ, người từng là cả thanh xuân và cũng là vết thương sâu nhất trong đời tôi. Anh ta mặc bộ vest chỉnh tề, gương mặt đầy vẻ đắc thắng. Khi luật sư đọc lại bản phân chia tài sản, Hùng mỉm cười: “Anh không muốn tranh giành đâu, nhưng luật là luật. Nhà, xe và quyền nuôi con — tất cả anh có thể lo tốt hơn em.” Tôi cười nhẹ, chỉ đáp: “Anh thắng rồi, chúc mừng.” Ai cũng tưởng tôi yếu đuối, nhu nhược chấp nhận thua thiệt. Không ai biết, trong lòng tôi đã tính từng bước — từ khi anh ta bắt đầu lén lút ngoại tình với cô nhân viên kế toán kém tôi 8 tuổi. Một tháng sau ly hôn, Hùng chính thức dọn về sống cùng cô ta. Hai người công khai hạnh phúc, đăng ảnh nhà cửa sang trọng — căn nhà mà tôi từng mất ngủ nhiều đêm để chọn từng viên gạch, từng tấm rèm. Nhưng chỉ sau  30 ngày , anh ta gọi cho tôi. Giọng run rẩy: “Linh… em có thể qua nhà một lát được không? Có chuyện… lớn rồi.” Tôi bình thản: “...

Nhà 6 miệng ăn nhưng đầu tháng bà chỉ đưa 500k dặn “tính toán thế nào thì tính”, tôi tươi cười làm theo nhưng 1 tuần sau bà ném đũa xuống mâm

 

Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, mẹ chồng đưa 500k nấu cho 6 miệng/tháng và cách xử lý quá cao tay của con dâu khiến ai cũng thán phục.

Mẹ chồng đưa 500k nấu cho 6 miệng ăn/tháng, tôi cao tay lên thực đơn lạ khiến 1 tuần bà đã kêu trờiTôi lấy chồng đã được 2 năm rồi. Chồng tôi là con trưởng nên sau khi kết hônvợ chồng tôi phải sống chung với mẹ chồng.

Hồi chân ướt chân ráo về nhà chồng, tôi cũng sợ mẹ chồng lắm. Người ta bảo đa phần mẹ chồng nào cũng khó tính, hay để ý con dâu. Mẹ chồng tôi làm kinh doanh nên càng xét nét.

Thời gian đầu mới về nhà chồng, tôi cũng ngoan hiền như bao người khác. Chồng tôi làm cho công ty gia đình nên chẳng bao giờ tôi được cầm tiền lương của anh ấy. Vậy nên việc gì cần đến tiền là tôi lại phải ngửa tay xin mẹ.

Không làm chủ được kinh tế nên tôi cũng chẳng có tiếng nói. Còn nhớ hồi tôi ốm nghén, thèm con tôm hùm nên mua về ăn cũng bị mẹ chồng móc mỉa:“Con nhà lính, tính nhà quan. Ngày xưa mẹ mà nghén như con chắc nhà này sạt nghiệp”.

“Con thèm quá nên mua về ăn một bữa thôi. Mà ăn cho cháu của mẹ, chứ có phải mình con đâu”.

Nói xong, tôi quay sang cười hềnh hệch với mẹ chồng, bà không vui nhưng cũng chẳng thể cáu được. Về phần tôi, kể từ đó cũng cảm thấy mẹ chồng mình quả thật không vừa. Dù gì cũng có tiếng là khá giả, nhưng tiêu đồng tiền cũng khiến bà sôi nước mắt.

Mẹ chồng tôi năm nay đã ngoài 60, các con thì ổn định cả nên bà quyết định về hưu. Bán công ty, bố mẹ chồng tôi gửi ngân hàng một khoản, hàng tháng lấy tiền lãi để ăn tiêu. Nói thật, số tiền lãi ấy không hề ít, chẳng hiểu sao mẹ chồng tôi lại tằn tiện đến mức khó tin.

Tôi thừa nhận, vì đang trông con nhỏ và chưa đi làm nên tôi không có quyền đòi hỏi. Nhưng từ ngày nghỉ việc ở công ty, chồng tôi cũng đi làm ở một chỗ khác và theo thói quen, anh đưa hết tiền lương cho mẹ. Cộng với số tiền lãi hàng tháng thì nhà tôi chẳng đến mức đói kém.

Ấy vậy mà bà chi li từng chút một. Dầu ăn, mắm, muối là những thứ cần thiết hàng ngày, hết nhanh cũng phải. Thế nhưng mẹ chồng tôi soi từng chút một. Tháng trước bà còn đưa cho tôi 2 triệu, tháng này bỗng dưng cắt giảm chỉ còn 500 ngàn. Lúc mẹ chồng đưa tiền, tôi còn gіật mình:




“Mẹ ơi, nhà mình có 6 người. 500 ngàn làm sao đủ trong một tháng được ạ?”.

“Mẹ cứ đưa nhiêu đấy. Con tính toán thế nào, mua sắm hợp lý là được. Cơm canh cũng chẳng cần cao lương mỹ vị đâu mà”.

“Vâng. Nếu thế, con mua gì thì nhà mình ăn đấy mẹ nhé”.

“Ừ”.

Cả đêm ấy tôi cứ trăn trở vì 500 ngàn tiền ăn. Chắc mẹ chồng muốn tôi góp tiền vào để bà đỡ một khoản chi trả. Nhưng tôi đang nuôi con thì lấy đâu ra tiền? Lại được chồng tôi, tháng nào lấy lương cũng đưa cho mẹ mà không chịu đưa cho vợ.




Nghĩ đi nghĩ lại, sang ngày mai, tôi quyết định ra chợ mua 1 bó rau ngót, 1 cân lạc, 1 cân vừng và 2 bìa đậu phụ. Bữa ấy về, tôi nấu một nồi canh rau ngót đầy. Nhìn cái nồi canh ấy, đến tôi còn cảm thấy buồn cười, nước thì rõ nhiều vậy mà cái lại lèo bèo ở trên. Lạc với vừng thì tôi làm muối lạc, đậu phụ thái lát thật mỏng để ăn ngay.

Dọn mâm cơm ra, cả nhà trố mắt nhìn tôi. Tôi biết ai cũng bất ngờ, thế nhưng tôi vẫn nhìn mẹ chồng rồi thanh minh:

“Mẹ bảo con nấu ăn đạm bạc, tiêu trong 500 ngàn nên con phải vắt óc nghĩ món đấy ạ. Mọi người ăn đi, mai con lại đổi món”.

Sang đến ngày hôm sau, tôi mua một bó rau ngót, một bó rau khoai lang và tiếp tục món lạc rang. Cứ như thế, tôi thay đổi các món ăn sao cho cả tuần ngày nào cũng ăn lạc, rau, trứng, đậu phụ. Đến ngày thứ 7, mẹ chồng vừa thấy tôi dọn cơm thì ném đũa xuống mâm cơm:




“Đủ rồi, cô định ngược đãі nhà này đấy à?”.

“Con có dám ngược đãі bố mẹ đâu. Vì mẹ đưa cho con 500 ngàn 1 tháng, trong khi nhà mình 6 người nên con mới phải nấu ăn như thế này”.

Chồng tôi không muốn vợ và mẹ cãi nhau nên cắt ngang:

“Thôi, từ tháng sau để con đưa tiền lương cho vợ con, để cô ấy lấy tiền đó trang trải”.




“Lâu nay vẫn đưa cho mẹ, giờ anh lại dấm dúi cho vợ anh à?”.

“Con đưa cho mẹ nhưng mẹ để cả nhà ăn thế này là không được. Thôi con quyết rồi”.

May quá, nhờ có 500 ngàn của mẹ chồng mà tôi được cầm tiền lương của chồng. Cũng tại bà chèn ép con dâu. Đòi cơm ngon mà đưa có 500 ngàn thì ăn kiểu gì. Chị em nào bị làm khó như tôi thì thử cách này xem sao.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bố chồng tôi 88 tuổi góa vợ được 1 năm thì đòi đi bước nữa với cô hàng xóm đáng tuổi cháu. Ngày tổ chức hôn lễ, bố vội vàng dắt vợ lên phòng tân hôn. Đột nhiên cả nhà nghe tiếng hét thất thanh mở cửa thì thấy…

TP.HCM: PҺát Hιệп Mùι Lạ, CҺủ NҺà Kȇu Ngườι Đục Tườпg Và PҺát Hιệп Bí Mật Rợп Ngườι Sau Lớp GạcҺ.

Mẹ quadoi chưa được 1 năm bố đã cưới ngay vợ trẻ mới. Từ đó chị em tôi như sống trong dianguc. Trước mặt bố, bà ta luôn dịu dàng nói lời ngọt sớt. Nhưng sau lưng thì chúng tôi phải ăn toàn đồ thừa. Một hôm tôi vô tình nghe được âm thanh lạ lùng trong phòng bố, mở cửa ra thì một mùi sộc lên…

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật пàყ cho con cháu

4 kiểu phụ nữ dễ dãi trong chuyện "qu.a.n h.ệ" với người khác giới, đặc biệt là kiểu đầu tiên

Người xưa nói chẳng sai: "Xây nhà có 2 cửa, cả của và người đều lao đao", xây nhà 2 cửa thì sao?

Xót xa bé 14 ngày tuổi bị mẹ bỏ rơi cùng lá thư đẫm nước mắt

Lên thành phố rửa bát thuê cho quán phở được 6 tháng thì tôi quen được anh Nam – khách quen của quán. Anh đề nghị tôi “đ/ẻ th/uê” với giá 300 triệu, lấy tiền mà làm lại cuộc đời

Mỗi lần chị hàng xóm nháy mắt là tôi phải qua phục vụ ông chồng bại liệt của chị ta cho đến một ngày chuyện khủng khiếp đó xảy ra

Bài đăng phổ biến từ blog này

TP.HCM: PҺát Hιệп Mùι Lạ, CҺủ NҺà Kȇu Ngườι Đục Tườпg Và PҺát Hιệп Bí Mật Rợп Ngườι Sau Lớp GạcҺ.

Đám cưới tôi mẹ chỉ cho vỏn vẹn 1 chỉ vàng, tới khi e;m g;ái lấy chồng, tôi rơi nước mắt khi thấy mẹ trao em cho một mảnh đất trị giá 3 tỷ đồng và ba cây vàng trị giá 300 triệu, mãi tới khi mẹ ốm, mở chiếc hộp gỗ trong tủ của mẹ ra tôi mới che:ett s:ữ:ng phát hiện tờ giấy “xin c:on”…

Cầп TҺơ: Đào Ao Sau NҺà, PҺát Hιệп Rươпg Gỗ Bȇп Troпg Là CảпҺ Tượпg KҺιếп Cȏпg Aп Cũпg Sṓc Nặпg.