Không muốn nhìn mặt bố chồng nên 2 vợ chồng đành nhắm mắt đưa cho mẹ chồng vay 2 tỷ để bà đồng ý cho ra ở riêng, đến ngày cần xin lại mua nhà thì “ối dồi ôi” bà ta lật mặt

Hình ảnh
Từ ngày lấy chồng, tôi phải sống chung với bố mẹ chồng. Mâu thuẫn liên miên, đặc biệt là với ông bố chồng gia trưởng, ăn nói chua ngoa, động chuyện gì cũng chì chiết. Nhiều đêm tôi khóc cạn nước mắt, chỉ mong ra ở riêng. Nhưng nói thế nào, ông cũng không đồng ý, một mực giữ con trai ở lại “chăm sóc cha mẹ”. Cuối cùng, tôi và chồng đành ngậm đắng nuốt cay,  đưa cho mẹ chồng 2 tỷ  với điều kiện bà phải khuyên chồng bà đồng ý cho chúng tôi ra ở riêng. Bà nhận tiền, cười tít mắt, gật đầu lia lịa. Tôi thở phào, nghĩ từ nay đã thoát khỏi cảnh địa ngục. Thế nhưng,  đến ngày chúng tôi gom góp thêm, định xin lại 2 tỷ kia để mua căn hộ nhỏ , bà thản nhiên ngồi khoanh tay giữa nhà, nhếch mép: –  “Tiền nào của chị? Tôi chưa từng nhận đồng nào cả. Cái nhà này con tôi xây, đất của bố nó, chị có quyền gì mà đòi?” Nghe xong, tôi “chết lặng”, máu nóng dồn lên tận óc. Nhưng thay vì khóc lóc hay gào thét, tôi chỉ mỉm cười. Bởi bà ta đâu biết rằng,  ngay từ ngày giao tiền, tôi đã â...

Suốt 2 năm chung sống, tôi không dám gửi 1 đồng nào cho bố mẹ vì vợ quản chặt từng li từng tí, đến tận lúc mẹ tôi bị ốm li:;ệt giường

Tôi là con trai duy nhất trong nhà. Vợ tôi làm kế toán, giỏi giữ tiền, giỏi đến mức đến cả lương của tôi cũng bị cô ấy kiểm soát như sổ công quỹ. Mỗi tháng đi làm về, tôi được phát “tiền tiêu vặt” như học sinh tiểu học.

Hai năm chung sống, tôi không dám gửi nổi một đồng về quê cho bố mẹ. Mỗi lần nhắc đến, vợ tôi lại dỗi:

“Lương 13 triệu, nuôi con, đóng học, thuê nhà, ăn uống chưa đủ lại còn đòi gửi về quê à? Ở đó có làm ra đồng nào cho anh chưa?”

Tôi chỉ biết im lặng.

Mẹ tôi thi thoảng gọi lên, giọng vẫn nhẹ như sợ làm phiền:

“Có sao đâu con, mẹ với bố còn trồng rau được, đừng lo.”


Nhưng rồi mẹ tôi đổ bệnh, liệt nửa người vì tai biến. Lúc đó, tôi chỉ biết năn nỉ vợ:

“Về quê thăm mẹ đi. Anh sẽ về một mình cũng được…”

Không biết vì thương hại hay sợ người ngoài dị nghị, vợ tôi lái ô tô đưa tôi về quê, như một cuộc ‘ban ơn’.

Về đến nơi, cô ấy mặt lạnh như tiền, đứng cách xa giường mẹ tôi một đoạn, không thắp nhang, không hỏi han, chỉ nói với tôi:

“Em đợi ngoài xe. Có gì gọi.”


Mẹ nằm một chỗ, tay vẫn run run tìm cái gì đó trong gối, đưa cho tôi:

“Mai cả nhà lên đông đủ… mẹ muốn chia đất chia nhà… kẻo lỡ đâu không kịp.”

Tôi nuốt nước mắt. Mẹ tôi nghèo nhưng miếng đất mặt đường 6m, gần chợ, giá đã lên đến hơn 5 tỷ đồng.


Hôm sau, họ hàng, anh chị em tụ tập đầy đủ.

Mẹ tôi chỉ vào từng người, chia phần đất rõ ràng. Ai cũng gật đầu cảm động, không tranh chấp.

Đến lượt tôi, mẹ bất ngờ rút ra một cuốn sổ đỏ — không phải đất đang ở, mà là lô đất khác cách đó 1km, còn mới toanh.

Cả nhà ngạc nhiên. Tôi ngơ ngác. Mẹ nói:

“Cái này là mẹ mua từ tiền tiết kiệm lúc còn khỏe. Định bụng để lại cho con út. Nhưng giờ… mẹ đổi ý.”

Mẹ chỉ thẳng tay về phía vợ tôi:

“Con dâu, lại đây.”

Vợ tôi bước tới, có chút tự tin — tưởng mẹ chồng thương mình, ai ngờ…

“Cô có biết suốt 2 năm thằng T. không dám gửi một đồng cho tôi vì sợ cô mắng không? Tôi nằm liệt giường, cô mới chịu về, đứng như người ngoài. Cô coi tôi không ra gì thì đừng hòng nhận gì từ tôi.”

Rồi bà quay sang tôi, nghẹn ngào:

“Tôi vẫn để lại cho con. Nhưng không phải bây giờ. Khi nào cô ấy không còn là vợ con nữa — thì về đây lấy.”


Vợ tôi đứng chết trân. Mặt tái mét. Họ hàng xôn xao. Tôi không dám ngẩng đầu nhìn ai.

Sau hôm đó, vợ tôi thay đổi hoàn toàn thái độ, nấu nướng, hỏi thăm, đòi đưa mẹ lên Hà Nội chăm. Nhưng tôi biết — mẹ tôi không dễ mềm lòng thêm một lần nữa.

 

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bố chồng tôi 88 tuổi góa vợ được 1 năm thì đòi đi bước nữa với cô hàng xóm đáng tuổi cháu. Ngày tổ chức hôn lễ, bố vội vàng dắt vợ lên phòng tân hôn. Đột nhiên cả nhà nghe tiếng hét thất thanh mở cửa thì thấy…

TP.HCM: PҺát Hιệп Mùι Lạ, CҺủ NҺà Kȇu Ngườι Đục Tườпg Và PҺát Hιệп Bí Mật Rợп Ngườι Sau Lớp GạcҺ.

Mẹ quadoi chưa được 1 năm bố đã cưới ngay vợ trẻ mới. Từ đó chị em tôi như sống trong dianguc. Trước mặt bố, bà ta luôn dịu dàng nói lời ngọt sớt. Nhưng sau lưng thì chúng tôi phải ăn toàn đồ thừa. Một hôm tôi vô tình nghe được âm thanh lạ lùng trong phòng bố, mở cửa ra thì một mùi sộc lên…

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật пàყ cho con cháu

4 kiểu phụ nữ dễ dãi trong chuyện "qu.a.n h.ệ" với người khác giới, đặc biệt là kiểu đầu tiên

Người xưa nói chẳng sai: "Xây nhà có 2 cửa, cả của và người đều lao đao", xây nhà 2 cửa thì sao?

Xót xa bé 14 ngày tuổi bị mẹ bỏ rơi cùng lá thư đẫm nước mắt

Lên thành phố rửa bát thuê cho quán phở được 6 tháng thì tôi quen được anh Nam – khách quen của quán. Anh đề nghị tôi “đ/ẻ th/uê” với giá 300 triệu, lấy tiền mà làm lại cuộc đời

Mỗi lần chị hàng xóm nháy mắt là tôi phải qua phục vụ ông chồng bại liệt của chị ta cho đến một ngày chuyện khủng khiếp đó xảy ra

Bài đăng phổ biến từ blog này

TP.HCM: PҺát Hιệп Mùι Lạ, CҺủ NҺà Kȇu Ngườι Đục Tườпg Và PҺát Hιệп Bí Mật Rợп Ngườι Sau Lớp GạcҺ.

Xót xa bé 14 ngày tuổi bị mẹ bỏ rơi cùng lá thư đẫm nước mắt

Lên thành phố rửa bát thuê cho quán phở được 6 tháng thì tôi quen được anh Nam – khách quen của quán. Anh đề nghị tôi “đ/ẻ th/uê” với giá 300 triệu, lấy tiền mà làm lại cuộc đời