Bố mẹ rất yêu nhau, vậy mà lúc h:ấp h:ối, người ông muốn nắm tay lần cuối không phải là mẹ tôi, mà là…

 Người phụ nữ lạ mặt đó lớn tuổi hơn mẹ tôi nhiều. Bà ấy nhìn cha tôi với ánh mắt bình thản. Tôi nghe mẹ tôi nghẹn giọng:

Tôi lớn lên bên mẹ ở quê ngoại. Khi 12 tuổi tôi mới biết mặt cha. Tôi nghe mẹ nói thời gian trước ông đi làm xa, đến khi có tiền bạc thì rước mẹ con tôi vào thành phố sống cùng.

Năm 55 tuổi, cha tôi mắc bệnh ung thư gan, vì phát hiện quá trễ mà bệnh tình ngày một nặng. Cả tôi và mẹ đều đã chuẩn bị tâm lý tiễn ông đi bất cứ lúc nào. Nhưng cha tôi hình như vẫn còn điều gì chưa hoàn thành tâm nguyện. Nỗi đau thể xác cũng không thể che được nỗi day dứt điều gì đó không nguôi.

 

Tôi bèn hỏi mẹ, liệu có điều gì vẫn còn làm cha tôi không yên? Tôi chỉ sợ đến tận ngày cha tôi mất, ông vẫn không thể thanh thản. Mẹ tôi nghe thế thì lặng người, có lẽ bà cũng là người biết rõ.

Ánh mắt cha tôi những ngày cuối đời cứ trông ra phía cửa. Tôi không biết ông đợi chờ ai, khi mẹ và tôi đã ở đây, nhà chúng tôi chẳng còn thiếu ai nữa. Còn mẹ tôi cứ thở dài nhìn người chồng gần đất xa trời, rồi cũng trông về phía cửa. Rốt cuộc thì họ đang đợi chờ ai?

Ngày cha tôi mất, người ông ấy muốn nắm tay lần cuối không phải là mẹ tôi mà là... - Ảnh 1Ảnh minh họa: Internet


 

Căn bệnh quái ác hành hạ cha tôi tàn tạ đến mức không thể nhận ra dáng hình lúc trước. Những ngày cuối đời ông không còn tỉnh táo để nói chuyện, chỉ có những tiếng rên đau đớn. Đôi mắt từng sáng ngời của ông đục đi, hình như cũng chẳng còn nhìn rõ.

Nhưng vào buổi sáng hôm đó, khi nhìn thấy người người phụ nữ ấy, cha tôi đã rên một tiếng thật lớn, hai bàn tay cứ đưa về phía trước, như muốn nắm lấy thứ gì đó. Ông dù đang mê man vẫn nhận ra đối phương, người ông muốn nắm tay một lần cuối không phải là mẹ tôi mà là một người phụ nữ khác.

Người phụ nữ lạ mặt đó lớn tuổi hơn mẹ tôi nhiều. Bà ấy nhìn cha tôi với ánh mắt bình thản. Tôi nghe mẹ tôi nghẹn giọng:

“Anh ấy sắp đi rồi, chị… chị có thể tha thứ cho anh ấy không? Em biết em sai, em chỉ xin chị tha thứ cho anh ấy. Chị ơi người sắp chết rồi, còn gì nữa đâu chị?”.

Như cố gắng nói cho xong những lời cần nói rồi mẹ tôi bật khóc, đi vội ra ngoài.

Tôi thấy người phụ nữ ấy thở một hơi dài, tay dần tìm tới bàn tay đang giơ ra của cha tôi:

“Còn hận là còn yêu, tôi cũng đã không còn hận ông lâu rồi. Chúc ông có một chuyến đi đến nơi bình yên sau cùng”.

Nghe những lời đó, bàn tay của cha tôi càng nắm tay người phụ nữ đó chặt hơn. Nước từ đôi mắt đã đục ngầu trào ra. Lần đầu tiên tôi thấy người cha lạnh nhạt của mình khóc. Ông ấy như một đứa trẻ nhọc nhằn bám víu vào điều gì đó quý giá, cứ sợ buông ra là sẽ mất.

Hóa ra, mẹ tôi không phải là người vợ duy nhất của cha tôi. Mẹ tôi chỉ là người thứ ba trong cuộc hôn nhân của cha tôi và người phụ nữ kia. Ông ấy từng là người chồng ngoại tình, sau đó bỏ vợ vì nhân tình sinh được con trai. Thậm chí ông ấy còn chuyển đến một thành phố khác để có một gia đình thứ hai.

Vậy mà đến lúc gần đất xa trời, điều cha tôi hối hận nhất chính là từng bỏ rơi hai mẹ con người phụ nữ kia. Cái nắm tay cuối đời như muốn xin sự tha thứ, để ra đi thanh thản, để thôi dằn vặt, tội lỗi…

Vào ngày cha tôi mất, người phụ nữ ấy đã tiễn cha tôi đến tận nơi an nghỉ cuối cùng. Trước khi rời đi, bà ấy còn nhìn sang tôi rồi nở một nụ cười thật nhẹ, không hận thù, cũng chẳng giận hờn:

“Chị gái của con cũng có đôi mắt giống hệt con”.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bố chồng tôi 88 tuổi góa vợ được 1 năm thì đòi đi bước nữa với cô hàng xóm đáng tuổi cháu. Ngày tổ chức hôn lễ, bố vội vàng dắt vợ lên phòng tân hôn. Đột nhiên cả nhà nghe tiếng hét thất thanh mở cửa thì thấy…

Vợ chồng sống hai nơi, đàn bà sẽ giải quyết ''nh-u cầ-u'' của mình như nào? 3 người phụ nữ tâm sự

4 kiểu phụ nữ dễ dãi trong chuyện "qu.a.n h.ệ" với người khác giới, đặc biệt là kiểu đầu tiên

Lương hưu 13 triệu tôi vẫn lên phố trông cháu, nhìn con dâu lưu tên mẹ chồng 4 chữ trong điện thoại, tôi bỏ ngay về quê

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật пàყ cho con cháu

Mẹ vợ gửi lên gửi lên cho túi rau củ nhà trồng, tôi n:gại b:ẩn đem cho bạn rồi bẽ bàng khi họ trả lại còn nói 1 câu khiến tôi xấu hổ

Mỗi lần chị hàng xóm nháy mắt là tôi phải qua phục vụ ông chồng bại liệt của chị ta cho đến một ngày chuyện khủng khiếp đó xảy ra

Người xưa nói chẳng sai: "Xây nhà có 2 cửa, cả của và người đều lao đao", xây nhà 2 cửa thì sao?

4 kiểu vợ chồng ”không có duyên đi lâu dài”, tốt nhất nên rời đi càng sớm càng tốt

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bố chồng tôi 88 tuổi góa vợ được 1 năm thì đòi đi bước nữa với cô hàng xóm đáng tuổi cháu. Ngày tổ chức hôn lễ, bố vội vàng dắt vợ lên phòng tân hôn. Đột nhiên cả nhà nghe tiếng hét thất thanh mở cửa thì thấy…

Vợ chồng sống hai nơi, đàn bà sẽ giải quyết ''nh-u cầ-u'' của mình như nào? 3 người phụ nữ tâm sự

4 kiểu phụ nữ dễ dãi trong chuyện "qu.a.n h.ệ" với người khác giới, đặc biệt là kiểu đầu tiên